Thư viện

Sách, tài liệu

Giải nhì cuộc thi viết kịch bản 2022 – Trai gái như nhau

45

|

82

|

1

|

0

|

0

Mã sách, tài liệu ID#00046
Thuộc chủ đề Kỹ năng phòng chống mua bán người
Loại sách Loại khác
Tác giả Dự án Em Vui
Ngày đăng tải
Chia sẻ Thích

Mô tả tóm tắt tài liệu


Đây là kịch bản dành GIẢI NHÌ cuộc thi viết kịch bản phòng, chống mua bán người do Dự án Em Vui phát động vào tháng 4/2022. Kịch bản mang tên Trai gái như nhau, do các em thanh thiếu niên dân tộc thiểu số đến từ xã Trường Sơn, Quảng Ninh, Quảng Bình thực hiện.

 

 

TRAI GÁI NHƯ NHAU

“Trẻ em như búp trên cành. Biết ăn, biết ngủ, biết học hành là ngoan”

Đúng vậy, việc của trẻ em là phải ngoan, nhưng không phải đứa trẻ ngoan nào cũng sẽ nhận được tình yêu thương của ba mẹ. Trong xã hội hiện đại ngày nay, vẫn không thiếu những gia đình mà ở đó, sự phân biệt “trọng nam khinh nữ” vẫn còn tồn tại dai dẳng, nhất là đối với những dân tộc thiểu số, đây chính là nguyên nhân của bi kịch bất hạnh không chỉ cho người lớn mà còn cho trẻ em. Tư tưởng cổ hủ, lệch lạc đó chính là mầm mống cho hành vi bạo hành, buôn bán trẻ em, nhiều trường hợp đã dẫn tới những hậu quả vô cùng đáng tiếc mà nạn nhân chính là những trẻ em gái.

Anh Nhà kết hôn với chị Nhâm được 7 năm và có với nhau 5 mặt con. Dù những đứa trẻ rất khỏe mạnh và vô cùng ngoan ngoãn, nhưng anh Nhà là một người nghiện rượu, không một ngày nào người ta không thấy anh lăm lăm chai rượu trong tay. Cứ uống say, anh lại về nhà gây sự, đánh đập vợ con. Mở đầu sự ồn ào đó, thường là câu chửi vợ:

  • Mày là đứa vô dụng, không biết đẻ…

Hoặc:

  • Nhìn nhà người ta xem, đếm xem bao nhiêu thằng con trai. Vì chúng mày mà ông sống nhục, không dám nhìn mặt tổ tiên... nhục ơi là nhục.

Chị Nhâm nhẫn nhịn chịu đựng tình cảnh đó mà không lên tiếng, bởi chị nghĩ rằng mọi tội lỗi là do chị, do chị không sinh được con trai cho anh. Nhiều lần trong cơn say, anh ta đã thượng cẳng chân, hạ cẳng tay đánh vợ, chị Nhâm đau đớn quá bỏ chạy, thế là anh Nhà trút cơn giận lên những đứa con gái. Tiếng la hét, khóc lóc om sòm cả một bản. Lâu dần, bà con xung quanh không còn can gián, khuyên ngăn nữa, bởi họ biết, những trận đòn đó của anh Nhà còn lâu mới kết thúc. Đến khi nào chị Nhâm sinh được con trai thì mới hết cảnh đánh nhau…

Hôm nay, anh Nhà lên UBND Xã nhận bò giống do Nhà nước trao tặng cho các hộ nghèo thuộc diện đặc biệt khó khăn, anh vô tình bắt gặp Hồ Chinh. Chinh bằng tuổi anh, nhưng sớm bỏ làng lên phố để làm ăn. Không biết làm ăn gì nhưng dạo này ai cũng khen anh ta rất khá. Thấy anh Nhà, Chinh rủ anh Nhà vào uống nước nói chuyện phiếm. Rượu vào lời ra, anh Nhà bắt đầu than vãn:

  • Tôi khổ quá Chinh ơi, lấy phải con vợ không biết đẻ, nó toàn mọc ra con gái, không có lấy một mụn con trai. Anh xem, con gái lớn thì gả chồng, nuôi chỉ phí cơm gạo, trông chờ gì ở thứ ấy…

Thêm một tợp rượu, anh ta tiếp:

  • Ngứa mắt quá, chỉ muốn đuổi hết chúng nó đi thôi, nhìn nhà người ta mà xem, con trai đàn đống, tôi nhục quá. Tôi phải đuổi hết lũ chúng nó đi thôi.

Nghe anh Nhà rên rỉ, Chinh ra bộ thông cảm, anh ta chuốc cho anh Nhà thêm vài ly rượu rồi ngọt nhạt:

  • Đúng thật, nuôi chúng nó chỉ ăn hại, giá mà có ai xin, tôi cho luôn.

Thấy anh Nhà có vẻ đồng tình, Chinh giả lả tiếp:

  • Anh Nhà này, con trai thì thiếu, con gái lại thừa, giờ mà có ai nuôi bớt vài đứa để vợ chồng anh đẻ tiếp thì hay nhỉ.
  • Ôi dời tôi lại cám ơn không hết – anh Nhà ngà ngà trả lời.

Thấy anh Nhà đã rơi vào bẫy của mình, Chinh nói luôn:

  • Cho thì uổng phí mấy năm nuôi dưỡng chúng, tôi có mối này, nhận con gái, mà còn trả tiền cho anh nữa, anh thích không?

Anh Nhà nghe vậy thì giật mình:

  • Thế là... là... bán con à?
  • Bậy nào, không phải bán, người ta không đẻ được, người ta muốn xin con nuôi, giờ anh cho người ta con thì người ta cám ơn, bồi dưỡng anh chút chút, bán thế nào mà bán.

Anh Nhà nghe thế thì xuôi xuôi, hỏi tiếp:

  • Thế con gái cũng thích à? Bán… à không… cho con thì nó cám ơn mình bao nhiêu con bò?

Hồ Chinh cười nhạt:

  • Cho anh thêm một con bò giống nữa luôn nhé.

Anh Nhà nghĩ ngợi, một đứa con gái đổi lấy một con bò, hai đứa là 2 con, ba đứa là ba con...Vậy vẫn lời lắm, mà có khi ở với người ta, chúng nó lại sung sướng hơn mình thì sao. Nghĩ một hồi, anh Nhà nói:

  • Được lắm, bốn con bò đổi lấy bốn đứa con gái, hứa nhé!

Hồ Chinh thấy anh Nhà đồng ý thì vô cùng mừng rỡ, chuyến này, hắn lại giàu to...

Chuyến đi chợ huyện hôm đó về, anh Nhà mua một mâm đầy thức ăn ngon và áo quần mới cho cả nhà. Chị Nhâm và mấy đứa trẻ vô cùng hoang mang, không hiểu tại sao hôm nay, ba của chúng lại tốt với chúng quá vậy, có đồ ăn lại có thêm áo quần đẹp. Sau khi cả nhà ăn no nê, lựa lúc mấy đứa con đi ngủ cả, anh Nhà kéo tay vợ ra sân ngồi nói chuyện:

  • Vợ này, hôm nay đi chợ huyện tôi gặp thằng Chinh, dạo này nó khá lắm..

Anh Nhà tiếp:

  • Chúng tôi có ngồi với nhau, nó bảo trên thành phố ấy, có nhiều người chả đẻ được, họ thèm con lắm đấy. Hay nhà mình làm phúc gửi con cho họ làm con nuôi nhỉ?
  • Không được! chị Nhâm quát lớn - con tôi thì tôi nuôi, tôi không cho ai hết.

Anh Nhà nóng mặt:

  • Không được cũng phải được, tao đồng ý với nó rồi, một đứa đổi lấy một con bò, tao đổi ba đứa, để lại con lớn thôi.

Chị Nhâm giàn giụa nước mắt:

  • Anh làm thế khác nào là bán con, trời ơi là trời…

Sáng hôm sau, nhân lúc anh Nhà lên rẫy, chị Nhâm vội vàng đi tìm cô Thu, cô Thu là cán bộ xã, cô vốn là người kinh lên đây công tác theo chồng. Chị Nhâm tin rằng chỉ có cô Thu mới có thể cứu lấy chị và những đứa con của chị.

Nghe chị Nhâm nói sơ về tình hình xong, chị Thu hiểu ngay ra vấn đề. Chồng của chị là bộ đội biên phòng, chị đã từng nghe anh kể về những kẻ buôn bán trẻ em đội lốt dân bản. Chúng lừa lọc những người như anh Nhà để che đậy tội ác của mình. Không thể ngồi im nhìn những đứa trẻ vô tội bị đưa vào chỗ chết, chị Thu hứa với chị Nhâm nhất định sẽ giúp chị giữ lại con, đồng thời giúp anh Nhà tỉnh ngộ.

Mấy hôm sau, chị Thu cùng anh Nam – Trưởng Công an xã tìm đến nhà của anh Nhà. Vừa gặp anh Nhà, chị Thu nói luôn:

  • Anh Nhà, tôi nghe nói anh định gửi con gái cho Hồ Chinh để làm con nuôi phải không?
  • Vâng ạ - anh Nhà lí nhí

Chị Thu thở dài:

  • Thế chắc là anh chưa biết về quá khứ bất hảo cũng như tiền án tiền sự của Hồ Chinh đâu anh Nhà nhỉ?

Anh Nhà nhíu mày, tiền án, tiền sự gì, anh không hiểu gì hết. Anh Nam tiếp lời chị Thu:

  • Hồ Chinh đã bị tổ chuyên án công an tỉnh bắt vì tội buôn bán người rồi anh Nhà ạ, từ năm 2021 đến nay, Hồ Chinh đã bị đưa vào danh sách theo dõi do có nghi ngờ liên quan đến đường dây bắt cóc, buôn bán trẻ em qua biên giới. Hôm qua, khi hắn ta đang thực hiện giao dịch với tổ chức thì bị công an tóm gọn. Chúng tôi cũng đã thành công giải cứu hơn 15 đứa trẻ khỏi tay của chúng.

Anh Nhà bàng hoàng, không tin nổi vào tai mình. Chị Thu ôn tồn:

  • Anh Nhà có biết mua bán trẻ em là một trong những hành vi xâm hại trẻ em và cũng là hành vi bị nghiêm cấm được quy định tại Luật Trẻ em không?
  • Chưa hết, việc anh và Hồ Chinh thông đồng, bàn bạc đổi con gái lấy hiện vật khác để che dấu cho hành vi buôn bán trẻ em dưới 16 tuổi là hành vi vi phạm pháp luật hình sự và sẽ bị truy cứu trách nhiệm hình sự với mức phạt tù từ 07 năm đến 12 năm hoặc từ 12 năm đến 20 năm tùy vào mức độ của hành vi vi phạm.

Tai của anh Nhà như ù đi. Đợi anh định thần lại, chị Thu mới tiếp lời:

  • Anh Nhà à, con gái hay con trai đều là con dứt ruột đẻ ra. Xã hội bây giờ người ta không nhìn vào giới tính để đánh giá một con người hay một gia đình đâu anh. Anh xem có biết bao người phụ nữ được người khác kính trọng vì học thức, đạo đức, cống hiến của họ cho xã hội, bên cạnh đó cũng có biết bao người đàn ông – như Hồ Chinh chẳng hạn lại trở thành tội phạm, bị xã hội lên án. Gái hay trai, đều xứng đáng được yêu thương và nuôi dạy như nhau đó anh.

Lời nói của chị Thu đã giúp anh Nhà tỉnh ngộ, lâu nay anh lầm lỡ trong tư tưởng lạc hậu, suýt nữa còn làm hại tới con ruột của mình. Từ nay, anh nhất định sẽ trở thành người cha tốt, con gái hay con trai, đâu còn quan trọng nữa.

Bình luận


Chưa có bình luận nào .!.

SÁCH, TÀI LIỆU LIÊN QUAN